Language note: This article is presented in English first. The Vietnamese version follows below.

English

I made a whirlwind trip back to Austria to receive the ÖGMM Publication Award 2026 from the Austrian Society for Medical Mycology and the Life Sciences PhD Award Austria 2026, one of the most prestigious awards for PhD graduates in Austria.

I feel incredibly happy, proud, and grateful for this moment.

It has been more than twelve years since the first day I stepped into a laboratory. After all the struggles of those early years in science, and all the times I fought to find new opportunities, I am finally beginning to see some of the first fruits of that long journey.

Twelve years filled with dreams and ambitions.

I treasure every part of it: every place I have been, every person I have met, and every chapter that has shaped who I am today. On this special day, I want to write down a little of that story, so that one day I can look back and remember this long journey, and the vibrant years of my youth that became part of it.

“When we stay, the land is merely where we live.
When we leave, it has already become part of our soul.”

But life moves forward, and so must we, toward the dreams we long to pursue.

Becoming a scientist was once a very vague dream.

Back in the 2000s, when I was just a kid going to school every day, I did not really know what scientists did. I only knew that they discovered many of the things I read about in textbooks. It sounded cool. But it was nothing more than the vague fascination of a child. I do not think I ever seriously considered becoming one. But I was excited to be in Biology and Geography classes. I was excited to explore the many creatures in the garden.

Then came university, and with it, countless possible futures. At one point, I wanted to become a marketer at a pharmaceutical company. At another, I was drawn to creative work and thought about becoming a designer. Sometimes, I even wanted to be a coder. That is what being twenty is like. You want to explore new things. You want to learn everything that seems interesting.

I was fortunate to find many friends along the way who shared that curiosity and passion.

And then, one summer, I walked into a laboratory. I learned my first techniques at the bench: how to pipette, prepare culture media, and grow bacteria. Everything was unfamiliar, and somehow incredibly exciting.

I felt that I belonged there.

I would eagerly wait for experimental results, watch bacteria move and grow on agar plates, and observe how they changed under different conditions. Everything about biological mechanisms fascinated me.

Perhaps that was when my dream of continuing in science began to take shape.

After graduation, returning to the Pharmacy School seemed like the most realistic path for me. Becoming a university lecturer was considered a prestigious career, something many students dreamed of ten years ago. I was one of them.

For a while, I stubbornly believed that working at the University of Medicine and Pharmacy at Ho Chi Minh City was the only way I could continue doing research. I was afraid that if I chose another career, the busyness of everyday life would eventually pull me away from science.

So, after eight months at a big pharma company, I left a well-paid job and returned to the university. That was probably one of the most difficult periods of my life.

Eventually, things became better, thanks to the support of many mentors and colleagues. At the university, I gradually developed my research skills through small projects. My goal at the time was very clear: pursue a PhD abroad, return home afterward to continue research and teaching, become an associate professor, and eventually a professor. It was the path followed by many academics around me. And it might have given me a fulfilling life.

Those years gave me much more than scientific knowledge. Through different management responsibilities, I learned how to organize work, deal with difficult situations, make decisions, and work with people. At first glance, those skills may not seem directly related to science. Years later, I realized how essential they are for becoming a scientist. My PhD journey was much smoother because of the way those years had trained me to think and work.

But eventually, I realized that I had fallen behind in planning my life and preparing for a PhD. That was a difficult time. My English at the time was terrible. I cannot even describe how bad it was. No matter how hard I worked on everything else, English remained one of the biggest barriers holding me back.

And I was ambitious. Very ambitious. I have always had dreams that were difficult for me to let go of. I wanted them so badly that sometimes even the people around me probably became exhausted by my determination.

But eventually, I had to accept a simple reality: My English was simply not good enough. There were moments when I doubted my future. I was afraid that I would remain stuck forever, unable to pursue a PhD abroad. Sometimes I genuinely wondered whether I was capable of achieving the things I wanted at all.

Then fortune finally smiled on me. I reached out to Professor Kuchler, received an Ernst Mach Grant from ASEA-UNINET, and came to Austria for my PhD. That scholarship brought me to the Vienna BioCenter.

Even today, I cannot fully express how fortunate I feel to have become Karl’s last PhD student. My life might have taken an entirely different direction had I never met him.

During my first days in the lab and the TissueHome PhD Program, I could barely breathe because I felt so overwhelmed and understood almost nothing. The concepts were unfamiliar. The terminology was unfamiliar. Even everyday conversations were difficult.

My PhD fellows and labmates often had to repeat themselves several times when speaking with me. I remain deeply grateful for how patient and respectful they always were. I was also struck by how patiently people in the lab treated trainees. Watching them made me reflect on myself and recognize some of my own mistakes from the past, especially the times when I had been too demanding of the people around me.

My arrival in Austria also happened in the middle of the COVID-19 pandemic. It was my first time living abroad. I struggled with the language, had no experience navigating life in another country, and almost everything was new. Yet I received kindness from strangers, and tremendous help from Vietnamese friends and seniors in Vienna during those first days. Looking back, I still feel incredibly fortunate.

There are so many people I could thank that I am afraid I would inevitably forget someone, so I will not try to list names here.

During my first year, I felt like a child learning to speak. I spoke English sentence by sentence, hesitantly and imperfectly. I remained silent through countless scientific discussions because I simply could not understand what was happening. At that point, I thought I would be satisfied if I could just finish my PhD with a few small papers.

I assumed that I might never develop the skills my peers in the program seemed to have. Many European students spoke excellent English and could navigate scientific discussions so naturally. I cannot count how many times I talked about my struggles with the Vietnamese seniors around me during those early days.

But slowly, things began to change. I developed different skills. I began to understand what my research field needed. I started discovering new and more fascinating dimensions of what it meant to become a scientist.

I learned from the stories and careers of other scientists. I gradually understood what I needed to do and what kind of scientist I wanted to become.

And my dreams began to grow.

This time, however, I understood that dreaming was not enough.

I needed a plan.

I needed to collect opportunities, small and large, and build toward each career milestone step by step: papers, awards, funding, collaborations, experience.

Some things had once seemed impossibly far away. But when I broke them down into smaller steps, into individual years and concrete things I could work toward, the path became much clearer.

And somewhere along that journey, I also began to understand that what ultimately fulfills me is not simply publishing a paper in a top journal. What matters more is what that work actually solves. What new knowledge it contributes to the field. What value it creates for the community.

Of course, it is easy to say that after the fact. Before reaching that realization, most of us still spend years fighting desperately to get our papers into top journals. :) We still need to do so; otherwise, we may struggle with our careers at some point.

Perhaps this was also the moment when the childhood dream of “becoming a scientist” finally stopped being vague.

Today, returning to Austria to receive one of the country’s most prestigious awards for a PhD thesis, I still find it difficult to believe how far this journey has taken me.

It was here that I found the confidence to believe that I could become a professional scientist, someone who spends a lifetime searching for truth among the countless mysteries of nature and inventing new things that may help improve human lives.

And it was here that I began to realize that perhaps I could do more. Much more.

If I dared to dream without limiting myself. If I learned how to plan. And if I was willing to give a lot of my time and effort to pursue those dreams.

Of course, everything in life requires a little luck. But I have also come to believe that luck matters most when we have prepared ourselves well enough to recognize it and seize it when it arrives.

My PhD research has now brought me six awards and one research grant in Austria and internationally. Five years ago, these were things I would have considered impossible dreams for someone who could barely put together a sentence in English.

I remember reading the award announcements every year and quietly wondering: Could I one day put a Vietnamese name among those awardees? That desire grew stronger with time.

There were periods when difficulties seemed endless. An entire year could pass without producing meaningful new results. There was a year when four of my manuscripts were rejected.

But I kept reminding myself not to fall into the trap of mediocre science. If reviewers raise constructive concerns, address them. If the data do not support the hypothesis, accept it. Most hypotheses will not turn out to be true. Solve the problem, learn from it, and keep moving.

Living far from home brought no shortage of moments that made me want to give up. There were times when I wanted nothing more than to turn around, go home, and return to the safest and most peaceful place I knew.

But I kept going. And I am writing the story of my youth in the way I want it to be written.

In the blink of an eye, more than twelve years have passed since the first day I entered a lab as a fourth-year pharmacy student.

Twelve years was long enough to transform a young person full of dreams, fear, and uncertainty into someone a little more resilient, someone willing to dream bigger dreams while also learning to remain calmer when life becomes turbulent.

Twelve years was also long enough for me to understand more, to become more grateful, and to learn to empathize before judging.

And the farther I go, the more I understand that whatever I have achieved today has never been mine alone. It was made possible by the support of mentors, friends, and family who believed in me.

These achievements are also the fruits of my parents’ lifelong efforts.

Not only the years they spent worrying about money, food, education, and everything necessary to raise us, but also all the nights they must have spent wondering how to guide us, how to respond to us, and what to teach us at every stage of our lives.

Every time I was stubborn, my mother lost sleep.

When I was younger, I used to feel annoyed whenever my father proudly told the neighbors about my achievements. Now, I still work hard for myself and for my own dreams. But I have also learned to feel happy knowing that my parents have something they can be proud of, something they can tell other people about.

Because the older I become, the more I understand that, in many ways, the greatest work of my parents’ lives has been us.

I still remember how many hardships they endured, and how many humiliating moments they swallowed, simply to give their children access to education and the possibility of a better future.

From a child in a small village, to a town, to a city, and eventually out into the world. I have traveled to many places, met many people, and chased many dreams.

Some things I once believed were impossibly far away, I have now been fortunate enough to touch, even if only a little.

And I know there are still many more dreams ahead of me. Looking back, I realize just how incredibly fortunate I have been.

At every stage of this journey, I met teachers and mentors who guided me, kind people who were willing to help, and people who gave me opportunities at exactly the moments when I needed them most.

So, on these special days, I wanted to write this down as a small way of saying thank you to everyone who has been part of this long journey, in Vietnam, Vienna, Innsbruck and now Boston.

May all the people I love always be safe and at peace.

I have crossed a hundred seas,
dreaming of a million springs.
And in the end, the place I long to reach
is the place where I once began.


Tiếng Việt

Trở về Áo trong một chuyến đi vội để nhận ÖGMM Publication Award 2026 từ Hiệp hội Vi nấm Y khoa Áo và Life Sciences PhD Award Austria 2026 (ÖGMBT), một trong những giải thưởng danh giá nhất dành cho nghiên cứu sinh tiến sĩ ở Áo. Mình thật sự vô cùng hạnh phúc, tự hào và biết ơn về khoảnh khắc này.

Hơn 12 năm kể từ ngày đầu tiên bước vào phòng thí nghiệm. Sau bao trầy trật của những tháng năm chập chững với khoa học, bao lần vật vã tìm kiếm cơ hội mới, cuối cùng mình cũng gặt hái được vài quả ngọt ban đầu.

12 năm với bao ước mơ, hoài bão. Mình thật sự trân quý từng tháng ngày đã qua, từng nơi mình đến, từng người mình gặp. Hôm nay mình muốn viết lại đây một chút gì đó để nhớ về chặng đường dài đã qua, nơi có cả một phần tuổi trẻ sôi nổi của mình ở đó.

Khi ta ở, chỉ là nơi đất ở.
Khi ta đi, đất đã hóa tâm hồn.

Nhưng rồi đời người mà, ai cũng phải bước về phía trước, chinh phục những giấc mơ mình khao khát.

Ước mơ trở thành nhà khoa học từng là một điều gì đó rất mơ hồ vào những năm 2000, khi mình chỉ là một đứa trẻ ngày ngày đến trường. Mình vẫn chưa biết thật sự nhà khoa học sẽ làm gì, chỉ biết họ nghiên cứu ra rất nhiều thứ mà mình được học trong sách giáo khoa. Có vẻ cool. Nhưng đó cũng chỉ là những yêu thích mơ hồ của một đứa trẻ. Hình như mình chưa từng xem xét điều đó một cách nghiêm túc. Nhưng mình luôn háo hức trong những giờ Sinh học và Địa lý, và rất thích khám phá những sinh vật nhỏ trong khu vườn quanh nhà.

Lên đại học, giữa muôn vàn ngã rẽ của tương lai, có lúc mình muốn trở thành marketer trong một công ty dược, đôi khi lại bị lôi kéo bởi những sáng tạo nghệ thuật như trở thành designer, và có lúc lại muốn làm coder. Ở tuổi 20 mà, người ta thích khám phá những điều mới mẻ, thích học tất cả những thứ thú vị. Mình cũng may mắn trong hành trình phát triển bản thân đó khi tìm được nhiều người bạn đồng hành cùng đam mê.

Và rồi một ngày mùa hè năm ấy, mình bước vào phòng thí nghiệm.

Mình học những kỹ thuật đầu tiên trên bàn thí nghiệm: học cách pipet, chuẩn bị môi trường, nuôi cấy vi khuẩn. Tất cả những điều xa lạ ấy khá là kích thích. Mình cảm thấy bản thân mình ở trong đó. Mình phấn khích chờ xem kết quả thí nghiệm, quan sát vi khuẩn vận động, mọc trên môi trường, nhìn cách nó biến đổi. Tất cả mọi thứ về cơ chế sinh học đều khiến mình thấy hứng thú.

Có lẽ từ lúc đó, ước mơ được tiếp tục làm khoa học bắt đầu trở nên rõ ràng hơn.

Ra trường, xin về lại khoa Dược có lẽ là điều khả dĩ nhất với mình ở thời điểm ấy. Làm giảng viên Đại học Y Dược TP.HCM là một công việc danh giá mà nhiều sinh viên 10 năm trước đều ao ước. Mình cũng là một trong số đó.

Thậm chí có những lúc mình cố chấp với niềm tin rằng đó là con đường duy nhất để tiếp tục làm nghiên cứu. Mình lo rằng bản thân sẽ bị cuốn đi bởi cuộc sống tất bật nếu làm một công việc khác. Rồi mình quyết định nghỉ việc ở một công ty dược đa quốc gia với mức lương cao sau 8 tháng làm việc để xin về trường công tác.

Có lẽ đó là một trong những giai đoạn khó khăn nhất của mình. Nhưng rồi mọi thứ dần ổn và đi vào quỹ đạo nhờ sự giúp đỡ của nhiều thầy cô, đồng nghiệp. Với công việc ở trường, mình từng bước phát triển năng lực qua những nghiên cứu nhỏ. Mục tiêu ngày ấy rất rõ ràng: đi du học tiến sĩ, sau đó trở về tiếp tục nghiên cứu và giảng dạy ở trường, lên phó giáo sư rồi giáo sư. Đúng lộ trình của hầu hết giảng viên ở trường. Đó có lẽ cũng sẽ là một hướng đi viên mãn.

Những năm ấy cho mình nhiều thứ. Không chỉ kiến thức chuyên môn mà còn là năng lực quản lý, cách xử lý tình huống và cách làm việc với con người qua nhiều vị trí quản lý. Nhìn qua có vẻ không liên quan đến khoa học, nhưng sau này mình nhận ra đó là những kỹ năng thiết yếu của một nhà khoa học. PhD của mình đã diễn ra suôn sẻ hơn rất nhiều nhờ cách tư duy được rèn luyện từ khoảng thời gian này.

Nhưng rồi đến một lúc, mình nhận ra bản thân đã có một độ trễ nhất định trong việc hoạch định cuộc sống và kế hoạch học tiến sĩ. Đó là một khoảng thời gian khó khăn.

Tiếng Anh của mình ở thời điểm đó cực kỳ tệ. Mình thậm chí không thể diễn tả nổi nó tệ đến mức nào. Đó là một trong những yếu tố níu mình lại phía sau, cho dù mình đã cố gắng cho mọi thứ khác đến mức nào.

Mà mình lại là một đứa có tham vọng. Mình luôn có những ước mơ và khao khát đến mức không dễ chấp nhận việc từ bỏ, luôn muốn thực hiện chúng đến mức đôi khi những người xung quanh cũng mệt mỏi. Nhưng rồi cuối cùng, mình vẫn phải chấp nhận một thực tế rằng tiếng Anh của mình quá tệ.

Đã có lúc mình hoài nghi về tương lai, lo sợ rằng mình sẽ mãi dậm chân tại chỗ, không thể đi học được. Có lúc mình thật sự nghĩ rằng có lẽ mình không đủ năng lực để làm những điều mình muốn.

May mắn rồi cũng mỉm cười khi mình tìm đến thầy Kuchler, rồi nhận học bổng #ErnstMachGrant từ ASEA-UNINET, OeAD để đến Áo làm tiến sĩ.

Học bổng đã mang mình đến Vienna Biocenter. Đến tận bây giờ, mình vẫn không thể diễn tả mình may mắn đến nhường nào khi được trở thành sinh viên tiến sĩ cuối cùng của thầy Kuchler. Hành trình của mình có lẽ đã rẽ sang một con đường hoàn toàn khác nếu mình không gặp thầy.

Những ngày đầu vào lab và tham gia Tissue Home PhD Program, mình cảm thấy nghẹt thở vì gần như không hiểu bất cứ một chữ nào. Tất cả mọi khái niệm, thuật ngữ đều vô cùng xa lạ. Thậm chí những giao tiếp đời thường cũng thật sự khó khăn. Các bạn cùng khoá và trong phòng thí nghiệm luôn phải nhắc lại rất nhiều lần khi nói chuyện với mình. Mình thật sự biết ơn vì các bạn luôn bình tĩnh và lịch sự. Mình cũng rất ngưỡng mộ cách mọi người trong lab kiên nhẫn với trainee. Từ đó, mình bắt đầu nhìn lại chính mình, nhìn thấy cả những sai lầm trong quá khứ khi đôi lúc mình đã quá khắt khe với những người xung quanh.

Những ngày đầu ở Áo lại đúng vào thời gian Covid. Lần đầu ra nước ngoài, không ngôn ngữ, không kinh nghiệm, mọi thứ đều mới mẻ. Mình được giúp đỡ từ những người xa lạ nơi xứ người, từ các anh chị em đi trước ở Wien trong những ngày đầu tiên. Đến giờ nghĩ lại, mình vẫn thấy bản thân thật sự rất may mắn. Sợ kể tên rồi lại thiếu một ai đó, nên mình xin không kể tên.

Năm đầu tiên, mình như một đứa trẻ tập nói. Nói bập bẹ từng câu tiếng Anh, im lặng trong rất nhiều cuộc thảo luận vì không hiểu điều gì đang diễn ra. Mình từng nghĩ rằng chỉ cần kết thúc PhD với một vài bài báo nhỏ là được. Mình từng mặc định có lẽ mình sẽ không bao giờ có được những kỹ năng như các bạn khác trong chương trình. Sinh viên châu Âu thường có tiếng Anh cực tốt, các bạn dẫn dắt vấn đề nghiên cứu rất mượt. Những ngày đầu ấy, không biết bao nhiêu lần mình than vãn hàng giờ với các anh chị đi trước.

Nhưng rồi mọi thứ cũng dần đi vào quỹ đạo. Mình dần trưởng thành hơn trong nhiều kỹ năng khác nhau. Bắt đầu hiểu rõ hơn mảng nghiên cứu của mình đang cần gì, bắt đầu nhìn thấy những điều mới mẻ và hấp dẫn hơn trong việc trở thành một nhà khoa học. Mình bắt đầu học từ câu chuyện của nhiều nhà khoa học khác, nhìn nhận và định hình rõ hơn những gì mình cần làm. Những ước mơ cũng bắt đầu lớn hơn.

Và lần này, mình hiểu rằng ước mơ thôi là chưa đủ. Mình cần có kế hoạch. Cần gom góp từng cơ hội từ nhỏ đến lớn, tích lũy từng chút một cho những cột mốc sự nghiệp của mình: bài báo, giải thưởng, funding… Có những thứ ngày trước nhìn vào tưởng rất xa, nhưng khi chia nhỏ nó ra thành từng bước, từng năm, từng việc cần làm, mình bắt đầu thấy con đường rõ hơn.

Và sau tất cả, mình cũng dần nhận ra rằng điều cuối cùng khiến mình hài lòng không chỉ là một công trình được đăng ở top journal. Điều quan trọng hơn vẫn là công trình ấy giải quyết được gì cho lĩnh vực nghiên cứu, đóng góp được điều gì mới và đem lại bao nhiêu giá trị cho cộng đồng. Nói vậy thôi chứ trước khi thấy điều này, ai cũng phải phấn đấu để đưa bài báo của mình lên những tạp chí chất lượng. :)

Có lẽ đó cũng là lúc ước mơ “trở thành nhà khoa học” của đứa trẻ năm nào không còn mơ hồ nữa.

Ngày hôm nay, trở lại Áo để nhận một trong những giải thưởng danh giá nhất dành cho luận án tiến sĩ, mình vẫn cảm thấy khó tin khi nhìn lại chặng đường đã đi qua.

Ở nơi này, mình đã tìm thấy niềm tin rằng bản thân có thể trở thành một nhà khoa học chuyên nghiệp, đi tìm sự thật trong muôn vàn bí ẩn của tự nhiên và tạo ra những tri thức mới. Ở nơi này, mình cũng dần nhận ra rằng bản thân có thể làm được nhiều hơn, nhiều hơn nữa, nếu mình dám ước mơ không giới hạn, biết hoạch định và cố gắng hết mình vì nó.

Dĩ nhiên, bất cứ điều gì trong cuộc sống cũng cần một chút may mắn. Nhưng mình cũng tin rằng may mắn thật sự có ý nghĩa khi mình đã chuẩn bị đủ tốt để đón lấy nó.

Những công trình PhD đã mang về cho mình sáu giải thưởng, một khoản tài trợ nghiên cứu tại Áo và quốc tế—những điều mà năm năm trước, một đứa tiếng Anh còn bập bẹ như mình chỉ dám xem là những giấc mơ xa vời.

Mình từng nhìn những thông cáo báo chí về giải thưởng hằng năm, nuôi ước mơ một ngày nào đó mình có thể ghi tên người Việt vào những giải thưởng ấy? Khát khao đó lớn dần từng ngày, có lúc những khó khăn xảy đến liên tục. Có một năm mình gần như không tạo ra được kết quả mới có ý nghĩa, và cả bốn bản thảo gửi đi đều bị từ chối. Nhưng mình vẫn tự nhủ rằng không được rơi vào bẫy khoa học trung bình, hãy giải quyết vấn đề nếu reviewer nhận xét có tính xây dựng, hãy chấp nhận thực tế đa số giả thuyết không phải sự thật để đi tiếp.

Nơi đất khách không thiếu những điều làm mình chùn bước, có những lúc mình muốn quay bước về nhà tìm nơi bình yên nhất. Nhưng rồi mình vẫn bước tiếp, và vẫn đang viết câu chuyện tuổi trẻ của mình theo cách mình muốn.

Chớp mắt một cái, hơn 12 năm đã trôi qua kể từ ngày đầu tiên mình bước vào phòng thí nghiệm khi còn là sinh viên Dược năm tư.

12 năm đủ dài để rèn mình từ một đứa trẻ có thật nhiều khao khát về sự nghiệp, luôn sợ hãi và lo ngại, trở thành một đứa lì lợm hơn, dám nuôi những ước mơ lớn hơn, nhưng cũng bình tĩnh hơn trước những sóng gió của cuộc đời. 12 năm cũng đủ để mình hiểu chuyện hơn, biết ơn nhiều hơn và cảm thông hơn trước khi phán xét.

Và càng đi xa, mình càng hiểu rằng những điều mình đạt được hôm nay chưa bao giờ chỉ là nỗ lực của riêng mình. Đó còn là sự nâng đỡ của những người thầy, người bạn và gia đình đã tin tưởng mình.

Và đó cũng là kết quả từ những nỗ lực cả đời của ba mẹ. Không chỉ là những lo toan cơm áo gạo tiền, mà còn là bao lần phải vắt óc suy nghĩ xem nên ứng xử thế nào, chỉ bảo tụi mình ra sao trong mỗi giai đoạn của cuộc đời. Mỗi lần mình cứng đầu là những đêm mẹ mất ngủ. Ngày xưa, mỗi lần ba khoe thành tích của mình với hàng xóm, mình thường khó chịu. Còn bây giờ, mình nỗ lực cho bản thân, nhưng cũng thấy hạnh phúc khi ba mẹ có một điều gì đó để tự hào, để kể với người khác. Bởi càng lớn mình càng hiểu rằng, thành quả cả đời của ba mẹ chỉ có duy nhất tụi mình. Mình vẫn nhớ bao nhiêu gian nan, bao nhiêu lần bẽ bàng ba mẹ phải gánh, chỉ để tìm con chữ cho mấy anh em, chỉ để tụi mình được hưởng nền giáo dục tốt hơn.

Từ một đứa trẻ ở làng, rồi lên trấn, lên thị, rồi đi ra thế giới. Mình đã đi qua nhiều nơi, gặp nhiều người, theo đuổi nhiều giấc mơ. Có những điều từng nghĩ là quá xa thì mình đã chạm được vào một chút. Và chắc chắn phía trước vẫn còn rất nhiều giấc mơ khác để mình tiếp tục đi tìm.

Nhìn lại hành trình ấy, mình thấy mình đã rất, rất may mắn. May mắn vì trên mỗi chặng đường đều gặp được những thầy cô tốt dẫn dắt, những người tốt sẵn lòng giúp đỡ và trao cho mình cơ hội vào những thời điểm mình cần nhất. Nhân những ngày đặc biệt này, mình muốn viết lại đây như một lời cảm ơn nhỏ gửi đến tất cả những người đã góp phần trên hành trình dài đã qua, ở Việt Nam, Vienna, Innsbruck và bây giờ là Boston.

Cầu mong cho tất cả những người mình yêu thương luôn được bình an.

Con đi qua trăm bể
Mơ một triệu mùa xuân
Cuối cùng, nơi muốn đến
Lại là nơi đã từng.

Media coverage of the awards

The MedUni Vienna coverage also reports the ÖGMM Publication Award 2026 from the Austrian Society for Medical Mycology.